THƯ ĐẠO DIỄN

Tôi có một tình yêu đặc biệt với những căn nhà cổ, những ô cửa, những con đường, và cả những con người…những thứ đang biến mất rất nhanh trong giai đoạn đầy biến động của Việt Nam sau “mở cửa”, khi những giá trị vật chất lên ngôi.

 

Tôi nhìn thấy sự cô đơn và hoang mang trong đời sống tinh thần của những con người tứ xứ và xưa cũ trước cuộc đời, những thứ khiến họ khép kín trong ốc đảo của riêng mình. Họ cô đơn vì thiếu chia sẻ, nghi kị lẫn nhau, và muốn người khác hạnh phúc theo ý mình. Tất cả nén chặt, bức bối, đối lập với những ước mơ tự do bình dị.

 

Các nhân vật của tôi thường cô đơn trong chính những nguyên tắc mà họ tự tạo ra. Do đó trong phim, tôi sử dụng thủ pháp tương phản ở nhiều góc độ. Những cú máy dài tương phản với các góc máy cố định được lặp đi lặp lại. Sự tĩnh lặng và tiết tấu chậm tương phản với nội tâm dậy sóng. Khung cảnh ồn ào tương phản với sự tĩnh tâm nội tại. Tiếng động thật của đời sống hiện đại tương phản với giai điệu du dương của những bản nhạc tình xưa. Màu sắc lạnh lẽo tương phản với hơi nóng của cảm xúc. Biển cả mênh mông tương phản với ngôi nhà ngột ngạt…